Những tay lừa đảo của thời đại: Từ Bernard Madoff đến Danny Pang và Trịnh Hiệp
Đăng bởi henvesaigon on Tháng Năm 4, 2009

Những tay lừa đảo của thời đại:
Từ Bernard Madoff đến Danny Pang và Trịnh Hiệp
Mai Loan
Kể từ sau ngày ông trùm lừa bịp Bernard Madoff bị bắt giữ vào ngày 11 tháng Chạp vừa qua về tội cầm đầu một hệ thống lừa đảo tinh vi theo mưu kế Ponzi với số tiền thiệt hại của hàng trăm nhà tài phiệt lên đến cả chục tỷ Mỹ-kim, chính quyền liên bang đã nộp đơn kiện để đình chỉ nhiều đường giây lường gạt tương tự và tìm cách truy tố những kẻ chủ mưu của những vụ gian lận lừa đảo này.
Tại tiểu bang Texas, một vụ nổi tiếng khác là của tay tỷ phú Allen Stanford, chủ tịch và tổng giám đốc của tổ hợp tài chánh Stanford International Group với số tiền của khách hàng đầu tư khoảng 11 tỷ Mỹ-kim. Vụ này quá lớn khiến nhiều người không để ý đến một tay lừa đảo khác cũng tại xứ cao bồi này là ông Ray White cũng lừa gạt khoảng 250 người đầu tư gần 11 triệu tại thành phố Mansfield. Tại tiểu bang Colorado, ông Shawn Merriman cũng dụ dỗ giới đầu tư bỏ ra khoảng từ 17 đến 20 triệu Mỹ-kim nhưng thực chất thì cũng bị lừa đảo tương tự theo mưu kế Ponzi chứ chẳng phải là những hình thức đầu tư lương thiện. Mỹ-kim. Tương tự như vậy, vụ Madoff quá lớn khiến nhiều người không để ý đến một vụ lường đảo khác tại New York của hai tay Paul Greenwood và Stephen Walsh cũng lừa đảo khoảng 553 triệu Mỹ-kim mà nạn nhân là nhiều quỹ tiền hưu của các nghiệp đoàn giáo chức và quỹ đầu tư của các trường đại học. Hoặc của ông Nicholas Cosmo tại thành phố Queens, New York, cũng dụ dỗ đưa vào tròng khoảng hơn 1500 người đầu tư bỏ ra tổng cộng gần 370 triệu Mỹ-kim để cho y đầu tư nhưng cũng theo mưu kế gian lận Ponzi. Còn tại tiểu bang Hawaii thì có anh Ray Marvin Cooper đã dụ dỗ để thu thập được khoảng 4.4 triệu Mỹ-kim mà nạn nhân là những người bị điếc cũng nhẹ dạ để bỏ tiền ra vì lầm tưởng.
Con số nhiều vụ lừa đảo kiểu Ponzi đã bị lòi ra kể từ khi cơn khủng hoảng tài chánh nổ ra đã khiến cho một thành viên của Uỷ Ban Điều hành Giao dịch Hàng hoá tiêu thụ (Commodity Futures Trading Commission, CFTC) — một cơ quan chính quyền liên bang có chức năng kiểm soát thị trường này — gọi đây là “hiện tượng Ponzemonium”, tạm dịch là Hoảng loạn vì Ponzi theo cách chơi chữ phối hợp giữa pandemonium và Ponzi. Theo lời của ông Stephen Obie, quyền giám đốc của Nha Chấp Pháp (Enforcement Division) của Uỷ Ban này thì chưa đến 6 tháng của tài khoá 2009, Uỷ Ban đã nộp đơn kiện 22 vụ gian lận lừa đảo theo kế sách Ponzi, còn hơn cả tổng số các vụ lừa đảo tương tự trong hai năm liền từ 2007 đến 2008 gộp lại cũng chỉ có 13 vụ.
Trong lúc đó thì Uỷ Ban Điều hành Giao dịch Chứng khoán (Securities and Exchange Commission, SEC), một cơ quan khác của chính quyền liên bang trách nhiệm kiểm soát thị trường cổ phiếu, cũng đã tiến hành thủ tục để chặn đứng hơn hai chục đường giây gian lận tương tự kể từ đầu năm đến nay. Trong một bài phóng sự chi tiết do nhà báo Kevin McCoy đăng trên tờ USA Today đề ngày 17-4 vừa qua thì chỉ riêng trong tuần lễ vừa rồi, các chính quyền liên bang và tiểu bang đã xúc tiến các thủ tục để đóng cửa nhiều cơ sở làm ăn theo kiểu lừa đảo này. Theo lời của ông Robert Khuzami là giám đốc chấp pháp của Uỷ Ban SEC thì một khi thị trường tài chánh bị sụp đổ mạnh thì dễ lòi ra những vụ lừa đảo này vì lúc đó giới đầu tư bắt đầu lo lắng và tìm cách rút tiền ra và mới phát giác là mình đã bị lừa vì những tên chủ mưu đã không có tiền để trả lại như đã hứa lúc ban đầu.
Lý do nào giải thích một loạt các vụ lừa đảo bỗng thi nhau xuất hiện ào ạt? Theo ông Barry Minkow thì lý do chính để giải thích cho sự kiện này là tình trạng suy thoái kinh tế hiện nay, chứ chẳng phải là nhờ tài năng của Uỷ ban SEC hay các chính quyền bỏ tiền để thuê mướn thêm nhiều đội ngũ các chuyên gia để mở các cuộc thanh tra hay kiểm toán. Ông Minkow này cũng là một tay lừa bịp siêu hạng từ lúc còn thiếu niên đã lường gạt nhiều người đầu tư vào dịch vụ làm ăn về giặt thảm có tên là ZZZZ Best trong thập niên 1980. Sau khi vụ xì-căng-đan này nổ ra, anh Minkow đã phải nằm tù và sau đó trở thành một vị mục sư trước khi quay lại làm chuyên viên điều tra để khui ra những vụ gian lận. Ông Minkow nói rằng các tay chủ mưu các mưu kế đầu tư kiểu Ponzi lúc nào cũng phải tìm cách dụ dỗ nhiều khách hàng mới đầu tư vào để có thể có tiền trả cho những người đã đầu tư trước đó và giữ kín để cho lối làm ăn lừa đảo này không bị phanh phui. Nhưng trong tình trạng suy thoái hiện nay thì giới đầu tư không còn dư dả tiền bạc nữa nên không ai chịu gia nhập vào các kế hoạch đầu tư nữa, và vì thế mà các đường giây lường gạt như thế đều thi nhau rơi rụng cùng lúc.
Thật vậy, hồ sơ khai với nhân viên cảnh sát liên bang FBI cho thấy là trước khi ông Bernard Madoff bị bắt giữ vì đường giây làm ăn bị đổ vỡ, ông ta phải chật vật để kiếm ra khoảng 7 tỷ Mỹ-kim để trang trải cho những món tiền phải trả theo đáo hạn của các hợp đồng đầu tư, và khi biết rằng mình không thể nào tránh né được thì ông phải đành thú nhận tất cả sự thật gian lận. Tương tự như vậy, khi vụ này nổ ra, một thành viên hùn hạp trong một quỹ đầu cơ tại Florida do ông Arthur Nadel điều hành bỗng đòi xem xét hồ sơ tài chánh của quỹ. Ông Nadel hứa là sẽ cung cấp nhưng rồi sau đó bỏ trốn và để lại một bức thư tuyệt mệnh. Nhưng sau đó ông này đã bị bắt giữ và bị cáo buộc về tội gian lận hơn 100 người đầu tư với số tiền vào khoảng 60 triệu Mỹ-kim.
TIỂU SỬ VÀ THÀNH TÍCH LY KỲ CỦA DANNY PANG
Vào giữa tuần qua, nhà báo Mark Maremont đã viết một bài phóng sự dài đăng trên tờ Wall Street Journal đề ngày 15-4 nói về trường hợp của một tay phù thuỷ gian lận cũng tinh vi và ma đầu không kém, dù rằng y không có quá trình và tiểu sử hùng hậu như Bernard Madoff. Đó là nhà triệu phú Danny Pang 42 tuổi người gốc Đài Loan nhưng trông trẻ hơn nhiều với số tuổi. Thoạt mới nhìn thì Danny Pang là một nhà tài phiệt đầy tham vọng và có nhiều tài năng để thu hút được nhiều khuôn mặt nổi tiếng và gạo cội tại Hoa Kỳ. Cách đây 18 tháng ông dám bỏ ra 100,000 Mỹ-kim để cúng vào quỹ tổ chức một bữa tiệc gây quỹ từ thiện cho một hội chống ung thư tại thành phố Los Angeles. Trong số những nhà đại tài phiệt chịu đứng ra góp tay trong vai trò đồng bảo trợ của buổi tiệc này có khuôn mặt của nhà tỷ phú trong ngành truyền thông là Sumner Redstone. Vì thế nên anh Pang được dịp đứng chụp hình chung với nữ tài tử Felicity Huffman của show TV ăn khách Desperate Housewives.
Bản tiểu sử của ông Pang liệt kê nhiều thành tích vẻ vang của một người di dân trẻ đến từ Đài Loan, học hành thành tài để lấy bằng cử nhân và MBA (Cao học về Quản trị Hành chánh) tại trường Đại học UC ở Irvine, làm việc tại thị trường tài chánh ở Wall Street để rồi sau đó trở thành chủ tịch hội đồng quản trị của một quỹ đầu tư có số tiền quản trị lên đến 4 tỷ Mỹ-kim có tên là Private Equity Management Group (gọi tắt là PEM Group) đặt bản doanh tại thành phố Irvine và nhiều văn phòng chi nhánh tại nhiều thành phố lớn như Beverly Hills, Nữu Ước, Luân Đôn, Bắc Kinh và Đài Bắc. Ông Pang cũng có cổ phần để trở thành một thành viên hùn hạp chính (partner) trong một tổ hợp đầu tư khác là Frontier Group gồm những tên tuổi lớn như Frank Carlucci, cựu tổng trưởng quốc phòng Hoa Kỳ và Norman Augustine, tổng giám đốc của công ty chế tạo máy bay Lockheed Martin.
Thế nhưng khi người ta bắt đầu tìm hiểu kỹ lưỡng hơn thì sự thật không phải sáng chói như vậy theo kiểu “thấy vậy mà không phải vậy”, và cái gọi là công ty đầu tư có số tiền đến 4 tỷ Mỹ-kim có lẽ cũng chỉ là một hình thức lường gạt theo kiểu kế hoạch Ponzi. Trường đại học UCI nói rằng hồ sơ cho thấy ông Danny Pang chỉ ghi danh có một môn học chứ chưa có đậu bằng cấp nào khác. Còn ngân hàng đầu tư Morgan Stanley là nơi mà ông Pang nói rằng mình đã từng làm phó giám đốc cao cấp thì cho biết là chưa bao giờ thu nhận một nhân viên như ông ta. Còn ông tổng giám đốc Michael Hsu của công ty Sky Capital Partners, một tổ hợp đầu tư đặt bản doanh tại San Mateo ở miền bắc California và Danny Pang đã từng khoe là mình cũng đã là partner thì nói rằng ông ta đã phải đuổi anh này vào năm 1997 vì tội biển thủ công quỹ 3 triệu Mỹ-kim.
Và một người khác từng là giám đốc điều hành công ty đầu tư PEM Group là ông Nasar Aboubakare nói rằng vào năm 2007 ông Pang đã từng thú nhận trong chốn riêng tư rằng một phần cách thức làm ăn của công ty này là theo mô hình của kế hoạch Ponzi tức là dùng tiền của người đến sau để trả cho người đến trước chứ chẳng có đầu tư thật sự để kiếm lời nhiều như mọi người lầm tưởng. Ông Aboubakare còn tố cáo là ông Pang đã lạm dụng lấy tiền của khách hàng đầu tư để tiêu xài riêng cho công ty như mua một chiếc máy bay nhỏ loại sang là Gulfstream G-IV để di chuyển hầu ‘lấy le’ với nhân viên và khách hàng. Và Pang cũng đã từng nói với ông ta là hãy đưa ra một hợp đồng mua bảo hiểm giả mạo để lừa gạt khách hàng và giúp cho họ bớt lo âu.
Trong lúc bài báo của Wall Street Journal được loan ra và sau đó tờ Orange County Register cũng khai thác thêm thì Danny Pang đang đi Trung Cộng nên từ chối không trả lời phỏng vấn của nhà báo. Nhưng phát ngôn viên Mike Sitrick của công ty PEM Group thì phủ nhận những lời cáo buộc này và nói rằng bài báo đã dựa vào những nguồn tin của những người có thù oán cũ với ông Danny Pang. Người thứ nhất là Nasar Aboubakare, người đầu tiên bỏ vốn nhiều nhất để khai sinh ra PEM và được làm giám đốc điều hành (president). Nhưng đến năm 2007 thì Aboubakare bị cách chức và sau đó trở thành người tố cáo Pang và PEM mạnh mẽ nhất. Người thứ nhì trong số những người chỉ trích Danny Pang là Hiệp Trịnh (Trịnh Thế Hiệp), một tay đầu tư cũng tinh ma và dính líu đến nhiều vụ kiện cáo vì gian lận đầu tư động trời và ly kỳ không kém (sẽ được nói nhiều hơn ở phần sau).
GỐC GÁC CỦA DANNY PANG
Những người hiểu biết rõ về gia đình của nhân vật này thì cho rằng gia đình bên ngoại của anh ta rất giàu có và làm chủ một dịch vụ sản xuất bàn ghế. Anh đến Hoa Kỳ từ lúc còn trẻ, tuy vậy vẫn còn nói tiếng Anh với một giọng còn rất nặng của người ngoại quốc gốc Hoa và khoe nhiều thành tích hoạt động từ lúc còn là sinh viên tại UCI trong những năm 1988-89. Khi phát ngôn viên của trường UCI nói là không có hồ sơ cho thấy Danny Pang đã tốt nghiệp cử nhân hay có bằng MBA thì ông Mike Sitrich của PEM Group nói rằng ông ta sẽ lục tìm hồ sơ để chứng minh rằng Pang đã tốt nghiệp tại đây nhưng có lẽ với cái tên họ bằng tiếng Đài Loan khác với Danny Pang.
Năm 1997 là năm có nhiều sóng gió nhất với Pang và cũng là năm mà anh ta bắt đầu được nhắc đến nhiều nhất. Đầu tiên là vụ cô vợ của anh là Janie Louise Pang, một phụ nữ 30 tuổi từng hành nghề vũ nữ thoát y, đã bị ám sát tại nhà riêng của họ tại thành phố Villa Park. Mà người bị tình nghi là hung thủ không ai khác hơn là Hugh McDonald, luật sư riêng của anh Pang. Vụ án xử anh McDonald không đi đến kết luận nhất trí của bồi thẩm đoàn và một thẩm phán đã tiêu huỷ cáo buộc McDonald vào năm 2002.
Chỉ vài tuần lễ sau đó, Danny Pang bị ông Michael Hsu cách chức vì tội biển thủ công quỹ 3 triệu Mỹ-kim bằng cách giả mạo chữ ký của ông ta. Ông Hsu nói rằng mình không tố cáo vụ này cho nhà chức trách biết vì không muốn tiết lộ một vụ bê bối trong nội bộ cũng như đã được yêu cầu từ phía gia đình của Pang. Ngoài ra, ông cũng nói rằng công ty Sky Capital Partners cũng đã lấy lại được phần lớn số tiền thất thoát từ phần hùn của Danny Pang trong công ty.
Vụ làm ăn đầu tư trong công ty PEM Group chỉ mới phất lên sau đó. Theo lời của Trịnh Hiệp thì ông ta gặp Pang và hai người bàn bạc với nhau về một công thức làm ăn kiểu mới bằng cách bỏ tiền ra để mua bảo hiểm nhân thọ cho những người già và sau đó sẽ ngồi lãnh tiền bồi thường một khi những người này qua đời. Cả hai tìm cách hùn hạp với 5 người khác để thành lập công ty PEM. Ông Hiệp nói: “Chúng tôi bắt đầu bàn bạc chuyện làm ăn với nhau vì nghĩ rằng ông ta là người có tiền.” Nhưng sau đó ông ra khám phá ra rằng Danny Pang đang bị nợ ngập đầu. Ông cũng cảm thấy khó chịu khi thấy Pang luôn khoác lác về sự giầu có của mình cũng như thường nói dối với người ngoài rằng những thành viên sáng lập của PEM đều quen biết với nhau từ ngày còn học chung với nhau ở đại học. Theo ông Hiệp thì Danny Pang là “một tay nói dối lão luyện” (consummate liar) và “ông ta có thể nói dối bất cứ điều gì với khuôn mặt rất tỉnh bơ như thật.”
Ông Hiệp nghĩ rằng Danny Pang là một tay mê cờ bạc và thích chơi liều, bởi vì ông ta “thường nghe Pang nói chuyện qua điện thoại về đủ thứ chuyện đánh cá” và cũng thường thấy nhiều khuôn mặt dữ dằn đến viếng thăm văn phòng của anh ta. Phát ngôn viên của PEM thì nói rằng Danny Pang thường đi chơi Las Vegas mỗi năm khoảng 3 lần nhưng không biết gì về chuyện những nhân vật có khuôn mặt dữ dằn đến viếng văn phòng. Ông Hiệp sau đó đã cùng nhiều thành viên hùn hạp khác từ nhiệm vào năm 2003 và bị PEM kiện vì đã làm ăn trái phép khi thành lập một công ty khác có tên tương tự như PEM để kêu gọi đầu tư cho những dịch vụ làm ăn khác. Ông Hiệp phủ nhận những lời cáo buộc này.
PEM Group bắt đầu thu góp được tiền đầu tư khoảng vài trăm triệu Mỹ-kim qua nhiều ngân hàng của Đài Loan bằng cách bán ra các cổ phiếu với phân lời cao hơn giá bình thường trên thị trường. Các nhà băng này có thể dùng những cổ phiếu này để bán lại cho nhiều nhà đầu tư người Hoa có dư tiền và muốn đầu tư vào thị trường tại Hoa Kỳ. PEM Group nói rằng mình không kiếm tiền đầu tư của các khách hàng trong nước Mỹ. Trong số các nhà băng Á châu đầu tư cho quỹ của PEM Group gồm có SinoPac Financial Holdings Co., Taichung Commercial Bank Co., Hua Nan Financial Holdings Co., và một đơn vị của tổ hợp Standard Chartered PLC.
Sau khi bài phóng sự được loan ra, và tiếp đó là một bản tin khác cũng được đăng trên tờ nhật báo địa phương Orange County Register, công ty PEM Group vừa cho biết là sẽ mở một cuộc điều tra sâu rộng để tìm hiểu vấn đề trong lúc nhà đầu tư trẻ Danny Pang sẽ tạm ngừng điều hành công ty này.
Một trong những người cáo buộc là ông Nasar Aboubakare trước đây cũng có phần hùn và cũng đảm nhiệm chức vụ tổng giám đốc điều hành trong thời gian từ năm 2001 đến 2007. Ông này đang kiện ông Pang và công ty PEM Group để đòi bồi thường thiệt hại số tiền 50 triệu Mỹ-kim. Ông nói rằng Danny Pang đã dùng tiền đầu tư của khách hàng để mua một chiếc máy bay tư nhân trị giá 15 triệu để làm của riêng và thích đi đánh bạc tại Las Vegas. Trong một lần đi đánh bạc tại Las Vegas khi Danny Pang được thắng lớn, và trong chuyến bay trở về, Danny xách theo một chiếc cặp đựng đầy tiền mặt và thảy tung cho những cô nhân viên trong văn phòng được tháp tùng theo những gói bạc đến cả chục ngàn đô-la. Phát ngôn viên của PEM đã xác nhận chuyện công ty có đưa nhân viên đi chơi Las Vegas để thưởng công làm việc đắc lực và ông Pang có khoe cho nhiều người về những món tiền ăn được từ sòng bài.
Theo ông Aboubakare thì để trấn an với khách hàng đầu tư là số tiền đưa cho PEM quản trị không bị nguy cơ thua lỗ, ông Pang đã đi mua bảo hiểm về những khoản đầu tư này và đưa cho các thân chủ xem để an tâm. Nhưng lồng trong những giao kèo mua bảo hiểm chính thức này cũng có nhiều thứ bảo hiểm giả mạo khác. Chẳng hạn như vào đầu năm 2007, một công ty con của PEM đã mua bảo hiểm từ công ty HCC Insurance Holdings Inc. cho trị giá đầu tư 31.6 triệu Mỹ-kim. Nhưng vì số tiền bảo hiểm này cũng chưa đủ lớn để trấn an nên Danny Pang đã nói với Aboubakare hãy làm một hồ sơ giả cho thấy là PEM đã mua một giao kèo bảo hiểm khác có trị giá đến 108 triệu Mỹ-kim và gửi về cho văn phòng của PEM tại Đài Loan. Sau khi được cho xem giấy tờ, HCC đã xác nhận giao kèo bảo hiểm 31.6 triệu là thật trong khi giao kèo thứ hai là giả mạo.
Cũng theo ông Aboubakare thì việc làm ăn đầu tư đã bắt đầu không còn khả quan vào năm 2007 vì dịch vụ mua bảo hiểm nhân thọ cho người già (để sau đó lấy tiền bồi hoàn khi họ chết) đã không còn có lợi như dự trù lúc ban đầu vì “những người già này sống lâu quá”. Từ đó Danny Pang nghĩ ra kế hoạch mới để kiếm thêm tiền vào bằng kế sách Ponzi để có thể kiếm đủ tiền trả phần lời cho những người đầu tư trước đó đã ứng tiền tại Đài Loan. Trong lúc đó thì Pang hứa hẹn là mình sẽ tìm cách kiếm lại tiền bằng những hình thức đầu tư khác. Aboubakare cho rằng khi mình bắt đầu đặt ra nhiều câu hỏi chi tiết về cách thức làm ăn này thì bị gạt ra ngoài và sau đó bị cách chức vào tháng 9 năm 2007 với tội danh là ăn tiền hối lộ 3 triệu Mỹ-kim và có quan hệ tình dục trái phép với một nhân viên trong công ty. Ông Aboubakare xác nhận có nhận tiền hối lộ nhưng sau đó đã hoàn trả và chuyện quan hệ tình dục không có gì trái phép vì là sự tình nguyện giữa đôi bên.
Phát ngôn viên Mike Sitrick của PEM Group phủ nhận những lời cáo buộc về làm ăn sai trái của ông Abaubakare nhưng từ chối không cho biết là ông Aboubakare đã từ nhiệm hay chỉ nghỉ tạm một thời gian hoặc có còn phần hùn trong công ty hay không.
NHÂN VẬT TRỊNH HIỆP
Người thứ hai có cổ phần trong công ty và chỉ trích ông Pang mạnh mẽ không kém là Trịnh Thế Hiệp, cư dân tại Fullerton, cũng có một thành tích ly kỳ không kém. Vào năm ngoái ông đã bị chính phủ tiểu bang qua bộ đặc trách về các công ty (Department of Corporations) ra lệnh dẹp bỏ công ty đầu tư của ông vì đã làm ăn gian trá trong việc buôn bán cổ phiếu với trị giá lên đến 9.7 triệu Mỹ-kim. Án lệnh của tiểu bang nói rằng ông Trịnh Hiệp đã bị nghiêm cấm từ năm 2001 là không còn được làm ăn giao du với các nhà môi giới về buôn bán cổ phiếu, một hình thức xử phạt kỷ luật nặng nhất trong ngành này. Tội trạng của ông Hiệp là việc ông đã từng lấy 10,000 Mỹ-kim của khách hàng đầu tư để dùng vào việc tiêu xài riêng cho mình. Cũng vì tội trạng này mà ông Hiệp cũng bị chính quyền liên bang (qua cơ quan Office of Thrift Supervision) cấm không cho làm ăn với các cơ sở ngân hàng. Luật sư của ông Trịnh Hiệp là Paul Evan Greenwald từ chối không đưa ra lời bình luận nào. Cũng trong vụ gian lận lem nhem này còn có thêm hai người khác cũng bị buộc tội tương tự là Mitch Ngô cư dân tại Tustin và Anatoly Vanetik cư dân tại Santa Ana. Án lệnh cấm ba người này nói rằng họ chuyên dụ dỗ những người có tiền muốn đầu tư trong cộng đồng người Việt tại Quận Cam.
Ông Hiệp bị dính líu trong hơn một chục vụ kiện khác nhau, trong đó có 6 vụ tại toà tiểu bang ở Quận Cam, cáo buộc ông và nhiều đồng bọn trong đó có nhiều nhân vật chính như Mitch Ngô và hai cha con Yury và Tony Vanetick và những công ty do họ thành lập như NRG Resources Inc. và Turan Petroleum đã lường gạt họ để dụ dỗ bỏ ra nhiều món tiền đầu tư trong các dịch vụ làm ăn về buôn bán các chất hoá học cũng như có mỏ dầu tại Kazahkstan. Nhưng thật ra tất cả những sản phẩm hay dịch vụ này chỉ là những dịch vụ ma, và khi những người đầu tư muốn đòi tiền lại thì các ông này đã tìm cách lẩn trốn quanh co để tránh né, và khi hết đường trốn được thì tìm cách hoàn trả bằng những tấm chi phiếu không tiền bảo chứng. Và nạn nhân của họ gồm đủ thành phần có vai vế trong cộng đồng cũng như thuộc đủ hạng người trong xã hội. Hiện có hai đơn kiện của hai nguyên đơn đã nộp tại toà tại Quận Cam và sẽ được thụ lý trong thời gian sắp tới.
Vụ thứ nhất là đơn kiện của nguyên đơn Anthony Nguyen (Nguyễn Tuấn), một luật sư kiêm kế toán viên công chứng (CPA) nộp đơn kiện đòi công ty của ông Hiệp phải hoàn trả ông ít nhất là 200,000 Mỹ-kim tại toà của thẩm phán Andrew Banks. Và một đơn thứ hai, nộp tại toà do thẩm phán J. Polos thụ lý, của một nhóm cả chục người đa phần là người gốc Việt và Mễ gồm có nhiều tên như Michael Mai, David Dang, Loan Vuong, Vu Mai, Kent Vuong, Khoi Dang, Kiem Nguyen, Tommy Tu Duy Dinh, Cuong Q. Nguyen, Phillip Nguyen, Alain Do, Davidson Hoang, Thanh Nguyen, Trang Thu Huynh, Larry Nguyen, Peter Nguyen, Duc Minh Le, Bich Ngoc Le, Michael K. Le v.v. . . (viết theo kiểu Mỹ không có bỏ dấu). Những người này cũng cáo buộc Ngô Mitch và Trịnh Hiệp cùng nhiều đồng bọn như Tony Vanetik và Ngô Giang (anh của Mitch), Trịnh Judy (vợ của Hiệp), Nicole Vu (vợ của Mitch), Joseph Thanh Nguyen, đã âm mưu trong kế hoạch lường gạt họ và đòi bồi thường số tiền ít nhất là 1 triệu 300 ngàn Mỹ-kim. Luật sư đại diện cho các nguyên đơn là Scott Wellman và Cathy Phạm của tổ hợp luật sư Wellman và Warren.
Điều ly kỳ hơn nữa là công ty Turan Petroleum cũng đã nộp đơn kiện những nhân vật như Trịnh Hiệp và cha con ông Vanetik vốn là ban giám đốc và cũng nằm trong ban quản trị cũ của công ty này về nhiều tội danh như tẩu tán tài sản của công ty để thủ lợi riêng cho mình.
Những đơn kiện này kể lại những tình tiết của những vụ dụ dỗ để kêu gọi nhiều người đầu tư với những tình tiết ly kỳ như tấm CD trị giá 135 triệu Mỹ-kim để loè mắt thiên ha,ï cũng như hứa hẹn sẽ đóng góp vào quỹ từ thiện cho các linh mục Công giáo trong địa phương hàng triệu Mỹ-kim để làm việc thiện, hoặc là về Việt Nam xây dựng hay trùng tu lại những ngôi mộ tại các nghĩa trang quân đội v.v. . . cho đến các dự án làm ăn với nhà cầm quyền Việt cộng. Điều này cho thấy là thời nào cũng có những tay ma đầu với đầu óc gian trá và sẵn sàng dùng đủ mọi thủ thuật để lừa gạt những người trong cùng cộng đồng của mình.
Và trong sự kiện Danny Pang bị những người trong nội bộ như Nasar Aboubakare và Trịnh thế Hiệp chỉ trích và tố cáo lẫn nhau, người ta có thể kết luận là phải chăng đây là trường hợp của “kẻ cắp gặp bà già”. Hay đúng hơn, đó là một hội ngộ của những kẻ thuộc loại “ngưu tầm ngưu, mã tầm mã”?
Mai Loan
Mailoan74@yahoo. com Địa chỉ thư điện tử này đã được bảo vệ khỏi các chương trình thư rác, bạn cần bật JavaScript để xem nó
Houston, Texas 21 tháng Tư, 2009
Kỳ tới: Những ngón đòn dụ dỗ tinh vi của Trịnh Hiệp và Ngô Mitch.
May 3, 2009 4:51:51 AM
Mai Loan- Từ Bernard Madoff đến Danny Pang và Trịnh Hiệp 1








