Đàn ông và chữ Ăn
Đăng bởi henvesaigon on Tháng Năm 14, 2009
* wrote:
Đàn ông và chữ Ăn
Đàn ông và chữ Ăn
Nghiên cứu 1
Người ta đã thống kê được rằng, cuộc đời một người đàn ông hầu hết gắn bó với
chữ “ăn”.
1.. Khi còn bé thì “ăn học”,
2. Lớn thêm chút nữa thì “ăn chơi”
3. Lúc có bạn gái thì chăm chăm tìm cách “ăn thịt”..
4. Ăn thịt xong thì phải “ăn hỏi” rồi “ăn cưới”, cưới về phải tiến hành “ăn nằm”.
5. Khi vợ đến kỳ nguyệt sanh đành phải “ăn chay” hoặc "ăn vụng", sau khi vợ sinh
em bé thì phải “ăn kiêng”, về già rụng răng phải “ăn cháo”, xa thê m tí nữa thì theo
các cụ mà “ăn xôi”…
Nghiên cứu 2
1- Hồi nhỏ thì "ăn vóc học hay", xin tiền ba mẹ mua quà không được thì "ăn vạ"
2- Lớn lên học đòi thì bắt đầu "ăn diện" để tán gái, nhưng "ăn nói bậy bạ" thì có khi
"ăn bạt tai"
3- Khi đã có vợ, sau một thời gian "ăn nằm" thì có khi "ăn năn đã muộn" và nghĩ
rằng mình phải "ăn đời ở kiếp" với người này thì xem như "ăn cám hay ăn khế trả
vàng" hay đúng là số "ăn mày".
4- Khi "ăn nên làm ra" thì "ăn sung mặc sướng", rồi sanh tật "ăn gian", nói dối vợ
là đi "ăn cơm khách" nhưng thực ra là đi "ăn vụng" hay gọi là "ăn bánh trả tiền"-
trót lọt thì không sao, rủi đổ bể thì có mà "ăn cám" hoặc "bỏ ăn".
5- Khi thất nghiệp thì sẽ có lắm điều tệ hại :
a. hơi tệ: "ăn không ngồi rồi", "ăn theo", "ăn bám". "ăn hại" vợ.
b. khá tệ: "ăn quỵt", "ăn mày".
c. quá tệ: "ăn trộm", "ăn cắp", "ăn cướp"
6- Khi cờ bạc (đánh cờ, đánh bạc), đang thắng lớn (xem như là vét sòng) bỗng
đứng dậy ra về gọi là "ăn xi non", không cho người ta cơ hội gỡ gạc.
Thế nhưng, "ăn xi non" mà còn vênh váo, cười ngạo nghễ thì có khi "ăn đấm", "ăn
đá".
Đạo Thờ Bà
Ngồi buồn kiếm chuyện nói chơi,
Nhất vợ nhì trời… là chuyện "Normal"*
Ðàn ông sợ vợ thì sang,
Ðàn ông uýnh vợ tan hoang cửa nhà.
Ðàn ông không biết thờ "bà"
Cuộc đời lận đận kể là vứt đi.
Ðàn ông sợ vợ ai khi,
Vợ mình, mình sợ sá gì thế gian !!!
Ðàn ông khí phách ngang tàng,
Nghe lời vợ dạy là hàng "trượng phu."
Ðàn ông đánh vợ là ngu,
Tốn tiền cơm nước, ở tù như chơi.
Nắng mưa là chuyện của trời,
Tề gia nội trợ có tôi bao thầu.
Suốt ngày cày cấy như trâu,
Chiều về rửa chén cũng "ngầu"như ai.
Nấu cơm, đi chợ hàng ngày,
Bồng con, thay tã tôi đây vẹn toàn.
Lau nhà, lau cửa chẳng màng,
Ôi thời oanh liệt ngang tàng còn đâu.
Nhiều khi muốn hộc xì dầu,
Xin nàng nghỉ phép, nàng chau đôi mày.
Nàng đòi thi đấu võ đài,
Tung ra một chưởng, chén bay ào ào.
Nhớ xưa mình mới quen nhau,
Em ăn, em nói ngọt ngào dễ thương.
Cho nên tôi bị gạt lường,
Mang thân ngà ngọc cậy nương nơi nàng.
Than ôi! thực tế phũ phàng,
Mày râu một kiếp thân tàn đi đoong.
Một lòng thờ dzợ sắt son,
Cho tròn chử Sợ , mới là Đàn Ông
;








